RỒI BẠN SẼ MONG TRỞ LẠI CHIANG MAI
10:56 | 1-3-2017

CHIANGMAI không có những building chất ngất, những con tàu vun vút trên cao, những toa tàu điện ngầm, ánh sáng màu chói lòa… như Bangkok mà có những con đường ẩn mình trong hàng cây, nhiều chùa chiền cổ, những bức tường thành ngày xưa sót lại rải rác. Chỉ cần thấy giỏ hoa treo trước hiên nhà, chó mèo hờ hững nơi bậu cửa, cùng bước đi chậm rãi của người dân đủ cho thấy nơi đây bình yên và lắng đọng, mặc dù là thành phố lớn thứ 2 của Thailand (sau Bangkok).

Chợ đêm Night Bazaar vô cùng lớn nhưng không nghe tiếng chèo kéo khách, cãi vã mà lặng lẽ bên những nụ cười thân thiện. Bạn tha hồ xem hàng, thử hàng, không mua không sao. Thành phố ít có nhiều điểm tham quan, gần như vài góc phố lại có một ngôi chùa cổ. Những bức tường thành rất xưa, gạch nâu soi bóng xuống những hào sâu như minh chứng thời gian đang ngừng lại và ôm ấp lấy thành phố sâu lắng này. Ấy vậy mà khách Tây và Trung Quốc lại quá đông vì thế tôi không thể mua city tour thăm thị trấn Pai kế bên bởi công ty du lịch nào cũng full khách.

Cách trung tâm thành phố không xa có một dòng suối nước nóng HOT SPRING, miệng suối phun nước cao cả chục thước. Thay vì lợi dụng thiên nhiên để kinh doanh, họ đã cho xây những con mương ngoằn ngoèo, hồ nhỏ và ghế xung quanh để mọi người có thể đến ngâm chân, tắm miễn phí. Tuy nhiên nơi ấy trở thành một địa điểm kinh doanh bán buôn giúp cho hàng trăm gia đình sung túc mà không vắt kiệt suối nóng.

Gần trưa, trên đường đi ChiangRai, chúng tôi vào thăm BLACK HOUSE – NGÔI NHÀ ĐEN. Đó là một quần thể du lịch tham quan gồm những ngôi nhà màu đen có hình dáng tựa nhà Rông Tây Nguyên. Họ cũng thờ sừng trâu, chiêng, trống và dương vật đàn ông. Nhưng không chỉ là nơi trưng bày tín ngưỡng, họ biết khai thác khách bằng hình thức biểu diễn cồng chiêng do những tráng sĩ nhí rất chuyên nghiệp. Chỉ 15 phút nhưng tiền tip của khách đã đầy hộp.

Đối lập với BLACK HOUSE, không quá xa và thu hút nhiều du khách nhất chính là quần thể WHITE TEMPLES – NHỮNG NGÔI CHÙA TRẮNG. Khu du lịch này do tư nhân đầu tư, thiết kế rất lạ và độc đáo nhưng vẫn giữ phong cách chùa Thái: từng họa tiết gắn trên mái, nóc, đỉnh, tường, trần đều dạng mây bay, uốn lượn. Tất cả được sơn màu trắng hay cắt từ kiếng, gương. Hàng vạn người đến đây mỗi ngày không chỉ để chụp hình với những ngôi chùa trắng, hành lang bạc mà còn muốn được “ thả xì trét” trong ngôi nhà toa lét 5 sao. Nghe thật lạ phải không? Giữa những ngôi chùa trắng toát nổi lên một kiến trúc dạng chùa bên ngoài sơn son thiếp vàng rực rỡ. Thực ra đó lại là nơi đi vệ sinh đẳng cấp và hoàn toàn miễn phí. Sang trọng và đẹp thế ai chẳng muốn thử một lần. 

Tuy nhiên để thỏa mãn hiếu kì miễn phí WC 5 sao ấy, du khách lại phải bỏ ra 50 bath = 35 ngàn VND để tham quan bên ngoài những ngôi chùa trắng. Với cách khai thác tinh tế ấy mà tính sơ sơ mỗi tháng ông chủ WHITE TEMPLES thu về hơn 10 tỷ VND tiền vé. Người Thái làm du lịch thật đáng kinh ngạc.

Đến Chiangmai lần này, mục đích duy nhất của tôi là phải gặp và chụp hình cùng với những người dân tộc cổ dài tại LONG NECK VILLAGE. Họ gần như là bộ tộc có tên trong danh sách đỏ bởi chỉ còn rất ít người. Ngay từ khi còn nhỏ mỗi người đã phải đeo nhiều chiếc vòng cổ bằng đồng, bạc, vàng (tùy giàu nghèo) và mỗi năm số vòng ấy càng tăng lên, kéo theo chiếc cổ của họ dài hơn bất thường. Do giá vé vào làng khá mắc 250 bath = 200 ngàn VND nên ít ai chịu bỏ tiền. Nhờ vậy tôi có thời gian ngồi xem họ dệt khăn, làm hàng thủ công, nói chuyện với mục đích chính của mình là tìm hiểu về đời sống, phong tục tập quán. Một người đàn bà luống tuổi đã lấy ra những khoanh đồng bằng với số vòng bà đang đeo và nói tôi xách lên thử. Ai da, nó cao khoảng 2 tấc và “nhẹ tênh” chừng 7 – 8kg. Vậy mà họ phải gồng trên cổ cho đến ngày nhắm mắt.

Đến Chiangmai mà không lên núi Suthep xem như chưa đến đây. Với độ cao trên 1000m, khí hậu mát mẻ tựa Dalat, ngoài tiết trời se se lạnh, những ngôi chùa thấp thoáng, thông xanh ẩn hiện thì 2 điểm tham quan khá thú vị chẳng thể bỏ qua là SUTHEP PAGODA và nhà nghỉ của Vua Thái. Ngôi chùa rất cổ, rất linh thiêng, rất đông và lấp lánh vàng dưới nắng mặt trời. Ngược lại dinh nghỉ của Vua lại kín đáo trong rừng thông và những thảm hoa đủ loại. Khung cảnh tựa như châu Âu lãng mạn

Tình cờ tôi được quen chàng trai tên TEA, anh ta có khả năng nghe và bắt chước thật nhanh. Tea nói biết hát vài bài Việt Nam như: “ lòng mẹ bao la như biển…, yêu dân tộc Việt Nam máu đỏ da vàng…”. Chỉ sau hơn nửa tiếng đàm thoại mà Tea đã thuộc và nói chính xác những câu tiếng Việt đơn giản như: anh, em, ăn mì, uống nước, uống trà… Và khi chia tay tạm biệt, Tea còn chắp tay theo kiểu Thái và nói rất sõi “ Xin chào”. Nước mắt tôi chợt trào nhẹ… bởi biết bao giờ mới có dịp trở lại thành phố bình yên này và gặp lại nhau?

HOÀNG NHÂN (13/2/2017)

Copyright© 2017